Etienne Mahler

Cách xưng hô của người Đức

Cấu trúc tên riêng của người Đức

Tại nước Đức có một cấu trúc tên riêng đơn giản. Các tên sắp xếp theo trật tự: Tên + họ. Thường tên riêng của người Đức chỉ có hai phần này thôi. Thỉnh thoảng tên riêng cũng có ba phần, giống như tên riêng của người Việt Nam. Nếu có ba phần thì sự sắp xếp là: Tên + tên đệm + họ.

Khi kết hôn ở Đức ai cũng có thể chọn họ của gia đình mới:

  1. Vợ lấy họ của chồng (theo truyền thống): Lisa Meier + Peter Lustig = Lisa + Peter Lustig
  2. Chồng lấy họ của vợ: Lisa Meier + Peter Lustig = Lisa + Peter Meier
  3. Chồng và vợ ghép hai họ: Lisa Meier + Peter Lustig = Lisa + Peter Lustig-Meier/Meier-Lustig
  4. Chồng và vợ giữ nguyên hai họ: Lisa Meier + Peter Lustig = Lisa Meier + Peter Lustig

Cách xưng hô trong tình huống không nghi thức

Trong tình huống không nghi thức mọi người thường gọi nhau bằng tên thôi. Nếu ai không biết tên của người được gọi thì thường mọi người dùng đại từ nhân xưng “Du” (phát âm như “tu” trong tiếng Việt).

Tình huống không nghi thức là:

  1. Nếu hai người là bạn
  2. Nếu hai người bằng tuổi (và không trong tình huống nghi thức – theo dưới)
  3. Nếu ai gọi một người trẻ hơn (và như 2.)
  4. Nếu hai người đồng ý dùng “Du” thôi

Cách xưng hô trong tình huống nghi thức

Trong tình huống nghi thức người ta gọi nhau bằng “Herr/Frau” + họ. “Herr” giống “ông” và “Frau” giống “bà” trong tiếng Việt nghi thức. Nếu không biết tên và họ của người khác ai cũng có thể dùng đại từ nhân xưng “Sie” (phát âm như “di” trong phát âm tiếng Việt).

Tình huống nghi thức là: 1. Nếu hai người không biết nhau và là người trưởng thành (đứa trẻ và thanh niên chỉ dùng “Du”) 2. Thường khi ở nơi làm việc 3. Khi dùng các dịch vụ như ngân hàng, công ty bảo hiểm, bệnh viện, v.v. 4. Nếu ai đó nhiều tuổi hơn (khoảng 15 tuổi)